- “Họ nói ngày mai Ngài sẽ đưa con xuống trần gian, nhưng làm sao con sống nổi ở đó khi mà con quá nhỏ bé và bất lực như thế này?”.
Thượng Đế đáp:
- “Trong số những thiên thần, ta chọn cho con một vị. Thiên Thần của con sẽ đợi con và săn sóc con chu đáo”.
Đứa bé lại nài nỉ:
- “Nhưng hãy cho con biết ở chốn thiên đường này con không phải làm việc gì ngoài ca hát và vui cười hạnh phúc chứ?”.
Thượng Đế đáp:
- “Thiên thần của con sẽ hát cho con nghe và cũng sẽ tươi cười với con
mỗi ngày. Con sẽ cảm nhận được tình thương của Người dành cho con và con
sẽ cảm thấy rất hạnh phúc”.
Đứa bé lại hỏi:
- “Và làm sao con có thể hiểu được khi họ nói chuyện với con bằng một ngôn ngữ mà con chưa hề biết đến?”.
Thượng Đế trả lời:
- “Thiên
thần của con sẽ nói với con bằng những ngôn từ ngọt ngào và đẹp đẽ nhất
mà con chưa từng được nghe, đồng thời với sự nhẫn nại và cẩn trọng,
thiên thần của con sẽ dạy con biết nói”.
Đứa bé hỏi tiếp:
- “Con nghe nói chốn trần gian lắm kẻ xấu xa. Ai sẽ bảo vệ con”.
Thượng Đế nhẫn nại trả lời:
- “Thiên thần của con sẽ hộ trì con ngay cả khi vì làm điều đó mà tính mạng của Người bị đe dọa”.
Đứa bé vẫn hỏi:
- “Nhưng con sẽ rất buồn vì không còn được thấy Ngài nữa”.
- “Nhưng con sẽ rất buồn vì không còn được thấy Ngài nữa”.
Thượng Đế tiếp tục kiên nhẫn đáp:
- “Thiên thần của con sẽ luôn nói với con về ta, và day con cách thức quay về với ta dù rằng ta luôn cận kề con”.
Vào giây phút đó, ở nơi thiên đường ngập
tràn an lạc nhưng người ta vẫn có thể nghe thấy những tiếng gọi vang
vọng từ cõi thế, và đứa bé vội vàng hỏi Thượng Đế:
- “Thưa Ngài, nếu con phải đi ngay bây giờ, xin hãy cho con biết tên thiên thần hộ mạng của con”.
Mắt Thượng Đế như nháy lên một ánh tinh nghịch:
- “Tên của Người không quan trọng, con chỉ đơn giản gọi người là mẹ!”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét